Xin chân thành cảm ơn anh Lương Thế Phiệt và chị Bạch Dương đã có lời nhận xét ưu ái và chân tình sau khi đọc hai tập “Đương Luật bát cú thi” của tôi gửi tặng, với 213 bài thơ chuyên loại “thất ngôn bát cú” được “sản xuất” trong năm 2008-2009. (Một phần lớn đã được đăng trên blog này). Đây là một niềm vui và sự động viên rất quý giá đối với tôi. Được người đọc không “bịt tai, bịt mũi” và đôi khi còn “tũm tỉm” cười nữa đã là hạnh phúc lắm rồi. Với tôi làm thơ để vui và tự giải tỏa, nhưng tự biết chơi kiểu này là phải lao động nghiêm túc và trách nhiệm, phải tự mày mò học hỏi và được sự góp ý khuyên bảo của bạn bè và các bậc cao niên đi trước. “Vốn thơ tôi ít biết làm/ Khi vui khi hứng xổ càng viết chơi/ May ra cắp nhặt đôi lời/ Lúc buồn lúc bực rung đùi ngâm nga”. Xin cảm ơn anh Lương Thế Phiệt và chị Bạch Dương và xin giới thiệu bài cảm nhận của hai bạn.
LƯƠNG THẾ PHIỆT : Mấy dòng kính Hồ lão nhân đọc hai tập: "đường luật bát cú thi" của Hồ Văn Thiện.
Lương Thế Phiệt rất vui khi nhận được hai tập thơ "đường luật bát cú thi" của thi lão Hồ Văn Thiện do đại tá Phạm Thanh Cải chuyển cho. Anh em biết nhau trên Blog đã lâu mà chưa một lần gặp mặt, vậy mà Hồ lão vẫn dành cho LTP những tình cảm thân thiết như anh em. Bấy lâu vào "ngôi nhà" blog của Hồ lão thấy ông thường viết những bài đường thi nhiều hơn những thể thơ khác và trang blog của ông có lẽ là trang duy nhất hiện nay có số lượng cũng như khách cập nhật ghé thăm thường xuyên đông nhất đối với thể thơ này.
Khoan hãy nói tới nghệ thuật và những câu chữ văn vẻ về thơ. Mà cảm nhận đầu tiên đó là sự ham mê yêu thích của một người làm thơ đối với thể thơ đã trở thành truyền thống từ lâu nay trên đất nước ta, nhưng không hề dễ làm và dễ cảm bởi những quy tắc về niêm luật, vần điệu và những giới hạn từ ngữ đến khắt khe và gò bó... Vì vậy kể cả hiện tại được coi là thời kì "phát lộ" của thơ Đường luật song số người chơi và làm thể thơ này cũng không nhiều, vẫn chiếm một tỉ lệ khiêm tốn trong tất cả các tầng lớp người làm thơ chuyên và không chuyên. Cũng có nhiều người say mê và sành điệu về thơ đường luật mà bất cứ tỉnh thành, phường xã nào cũng có, nhưng để có cả hàng nhiều trăm bài thơ và thường niên cứ đều đều tập hợp lại thành từng tập, mỗi tập cả trăm bài thì không phải ai cũng có và cũng làm được. Vậy mà Hồ Văn Thiện ông đã làm và đã có tới tập thứ năm và đang chuẩn bị cho ra tập thứ sáu (tất nhiên ông chưa cho qua nhà xuất bản theo phép tắc. Tôi nghĩ điều đó khó với mức thu nhập của một người về hưu như ông). Đọc từng tập thơ mà ông cẩn thận xắp xếp theo từng đề tài, từng cách chơi (xướng hoạ) mới thấy ông cầu kì và trân trọng mỗi bài thơ, mỗi tác phẩm của ông và cả của bạn bè thế nào. Nó bài bản, nếp phép và chỉn chu đối với mỗi trang thơ mỗi tập thơ dù chỉ là tập thơ in ấn "phát hành nội bộ".
Cái tình trong thơ ông lúc nào cũng chan chứa, nồng nàn và
chân thật. Cái tính cách ngay thẳng, phép tắc trong quan hệ bang giao bạn hữu
và giữa những người chơi thơ làm thơ được ông trân trọng và luôn gìn giữ thể
hiện đúng mực, thành tâm và trong sáng. Mặc
dù ông là người sống có sự hài hước, hóm hỉnh, vui vẻ và đôi khi tếu táo trong
những comments đối với bạn bè.
Những bài đường thi của ông thường xoay quanh mấy chủ đề chính là sự phê phán
những thói hư tật xấu trong cuộc sống, trong xã hội. Trào lộng và tự trào trước
những câu chuyện, những hiện tượng và những hành vi bất chợt xảy ra trong đời
sống hàng ngày, là một thế mạnh trong thơ ông, những bài thơ về mảng này được
ông viết với số lượng nhiều hơn cả. Và một đề tài không thể thiếu đó là những
tâm sự riêng tư, những trăn trở, sẻ chia và nỗi niềm trước nhân tình thế
thái...Đặc biệt Hồ Văn Thiện đã hết sức tinh tế và trân trọng trước bạn bè thông
qua những lần xướng họa. Những người chơi tham gia xứơng hoạ với ông trên mạng
cũng như ngoài đời ông đều trân trọng và đáp lễ đầy đủ, chỉn chu.
Những đề tài và nội dung trong mỗi bài thơ, mỗi tập thơ và cả quá trình viết của mình ở bất cứ mảng nào, bài nào ông cũng viết với tất cả nhiệt huyết và với một tấm lòng nhân ái, bao dung . Không lớn tiếng, không hằn học và không vượt ra ngoài cái khuôn khổ của tính nhân văn. Nếu muốn tìm một sự quảng bá, tuyên ngôn gì trong thơ ông thì không thể lấy đâu ra bởi thơ ông không phải là thứ thơ ngợi ca rẻ rúng bắng nhắng và viết để lưu danh...Đọc và chơi cùng ông trong mỗi lần xướng hoạ, thấy rằng ông có cách nhìn nhận và chơi theo kiểu của mình đó là thơ để giải toả thơ để bồi bổ trí tuệ để giao lưu bạn bè và góp một tiếng cười nhẹ nhàng cùng mọi người cho cuộc đời này thêm hương sắc thế thôi.
Nhìn nhận và đánh giá về nghệ thuật cũng như những vấn đề có tính nguyên lí ( chuyên môn) và bài bản rồi cả sự "bác học" về thơ luật đường trong thơ ông tôi không có đủ khả năng và không dám đụng đến vấn đề to tát này. Chỉ dám nói rằng Hồ Văn Thiện là người hiểu biết và nắm khá chắc, khá chuẩn mực về những nguyên tắc khắt khe của thể thơ này, những bài thơ của ông không dễ dãi không buông thả về niêm luật và phép tắc. Tuy nhiên sự vận dụng và đổi mới trong một vài chừng mực về câu chữ về những vế đối thì ông có sự sáng tạo và thử nghiệm nhất định (mà đổi mới trong ngôn ngữ từ lệ cổ cho đến ngôn ngữ phổ thông như thời hiện đại này thì đó là sự cần thiết để cho thơ không bị nhàm chán sáo mòn ...) Trong đó có cả thành công và chưa thành công. Điều đó khó tránh nhưng nói như bác Lê Khả Sỹ một người khó tính đối với thơ đường luật thì đọc nó không thấy "chối" không thấy đến mức phải "bịt mũi, bịt tai".
Với thơ nói chung và với đường thi nói riêng thì làm được như vậy thật chẳng dễ gì, bởi nói như ai đó đã nói thì "thơ là sự khổ ải đến cùng cực, là sự hành xác đến quằn quại của con người" (nghe khiếp quá) nhưng có lí , nếu anh không nghiêm khắc với mình, không tự coi trọng mình và không chịu trui rèn từng câu từng chữ mà chỉ viết ra theo mỗi cơn hứng thì có làm sao được những câu thơ, những bài thơ mà khi đọc lên nghe lọt tai, coi vừa mắt. Bài thơ hay hay chưa hay hãy khoan nhận xét nhưng nghe mỗi từ mỗi câu trong bài thơ thấy nó trong sáng và trôi chảy có nghĩa rằng người viết ra nó đã có sự đầu tư tư duy và suy ngẫm... Còn ai cũng có những bài thơ hay và chưa hay của mình, dù rằng thơ "phường ,thơ xã, hay thơ trung ương, thơ mang nhãn mác" vv...đều có hay và có dở chứ đâu ai là thánh ai là người trần mắt thịt đối với thơ đâu.
Với Hồ Văn Thiện cũng vậy nhưng trong ông, đọc và giao lưu qua những vần thơ đường luật thì thấy rằng : Ông là một người yêu thơ, một người tâm huyết với thơ và có trách nhiệm hết mình với mỗi câu thơ với từng bài thơ của mình viết ra. Tôi cho rằng thành công trong sự "rèn luyện" trí não của ông chính là nhân cách người thơ. Như thế thôi cũng đáng trân trọng và đáng để cho ta suy ngẫm học hỏi lắm rồi. Mà trước hết là chính tôi , tôi đã học ở ông rất nhiều, đã quý mến và coi trọng ông như một người anh một người bạn thơ thân thiết từ lâu.
Đêm Làng Vân Tra 11/3/2010
Viết bởi Lương Thế Phiệt. Kính tặng riêng cho thi lão Hồ Văn Thiện và những bạn hữu thân tình của chúng tôi.
BẠCH DƯƠNG: Kính gửi bác Hồ văn Thiện và Người Làng Vân Tra ( anh Lương Thế Phiệt) cùng các anh , chị và các bạn trên vnweblogs. Em cũng có may mắn được bác Thiện tặng hai tập thơ đường ( tập 4 và tập 5 ) với số lượng trên hai trăm bài và 120 bài thơ bốn câu. Vì thời gian của em có hạn do vẫn phải đi làm nên em chỉ có thể đọc khi có thời gian cho phép ( em thích đọc thơ vào thời điểm yên tĩnh, thảnh thơi thì lúc đó thơ mới "thấm " ), sau một ngày làm việc căng thẳng, thơ của bác Thiện làm cho tâm lý em đỡ mệt mỏi, đầu óc được thư giãn, bởi những vần thơ của bác rất trong sáng, giản dị, những chủ đề bác viết gần gũi với cuộc sống đời thường mà với em thì đó là điều rất quý. Em cũng có sự đồng cảm với những ý kiến của anh Phiệt:"... ai cũng có những bài thơ hay và chưa hay của mình, dù rằng thơ phường ,thơ xã, hay thơ trung ương, thơ mang nhãn mác vv... " vì thế những khiếm khuyết trong khi viết là điều không tránh khỏi. Điều đáng quý là tâm huyết của người viết được gửi hồn vào từng con chữ. Em rất trân trọng những bài viết của bác Thiện cùng các anh, chị và các bạn trên sân chơi vnweblogs này. Với em mọi người đều là những người bạn thân quý và trân trọng, tiếc là do quỹ thời gian có hạn nên em không đọc được hết tất cả các trang, hoặc có đọc nhưng không ghi cảm nhận. Cảm ơn bác Thiện đã tặng em món quà quý giá đầu xuân, bác là một trong những bậc cao niên đáng được chúng em học tập về phong cách sống vui , sống khỏe, sống có ích mà chúng em cùng con cháu cần noi gương. Em có vài lời xuất phát từ tấm lòng chân thật, không giả dối. Có điều gì sơ xuất em mong được bác Thiện cùng mọi người thông cảm và lượng thứ.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=219908

Bản in


































