Sign up
Cảm nhận đọc thơ Đường luật của Lương Thế Phiệt...
hovanthien39 | 15 Mar, 2010, 11:58 | Chung | (69 Reads)

Xin chân thành cảm ơn anh Lương Thế Phiệt và chị Bạch Dương đã có lời nhận xét ưu ái và chân tình sau khi đọc hai tập “Đương Luật bát cú thi” của tôi gửi tặng, với 213 bài thơ chuyên loại “thất ngôn bát cú” được “sản xuất” trong năm 2008-2009. (Một phần lớn đã được đăng trên blog này). Đây là một niềm vui và sự động viên rất quý giá đối với tôi. Được người đọc không “bịt tai, bịt mũi” và đôi khi còn “tũm tỉm” cười nữa đã là hạnh phúc lắm rồi. Với tôi làm thơ để vui và tự giải tỏa, nhưng tự biết chơi kiểu này là phải lao động nghiêm túc và trách nhiệm, phải tự mày mò học hỏi và được sự góp ý khuyên bảo của bạn bè và các bậc cao niên đi trước. “Vốn thơ tôi ít biết làm/ Khi vui khi hứng xổ càng viết chơi/ May ra cắp nhặt đôi lời/ Lúc buồn lúc bực rung đùi ngâm nga”. Xin cảm ơn anh Lương Thế Phiệt và chị Bạch Dương và xin giới thiệu bài cảm nhận của hai bạn.

 

LƯƠNG THẾ PHIỆT : My dòng kính H lão nhân đc hai tp: "đường lut bát cú thi" ca H Văn Thin.

Lương Thế Phiệt rất vui khi nhận được hai tập thơ "đường luật bát cú thi" của thi lão Hồ Văn Thiện do đại tá Phạm Thanh Cải chuyển cho. Anh em biết nhau trên Blog đã lâu mà chưa một lần gặp mặt, vậy mà Hồ lão vẫn dành cho LTP những tình cảm thân thiết như anh em. Bấy lâu vào "ngôi nhà" blog của Hồ lão thấy ông thường viết những bài đường thi nhiều hơn những thể thơ khác và trang blog của ông có lẽ là trang duy nhất hiện nay có số lượng cũng như khách cập nhật ghé thăm thường xuyên đông nhất đối với thể thơ này.

Khoan hãy nói tới nghệ thuật và những câu chữ văn vẻ về thơ. Mà cảm nhận đầu tiên đó là sự ham mê yêu thích của một người làm thơ đối với thể thơ đã trở thành truyền thống từ lâu nay trên đất nước ta, nhưng không hề dễ làm và dễ cảm bởi những quy tắc về niêm luật, vần điệu và những giới hạn từ ngữ đến khắt khe và gò bó... Vì vậy kể cả hiện tại được coi là thời kì "phát lộ" của thơ Đường luật song số người chơi và làm thể thơ này cũng không nhiều, vẫn chiếm một tỉ lệ khiêm tốn trong tất cả các tầng lớp người làm thơ chuyên và không chuyên. Cũng có nhiều người say mê và sành điệu về thơ đường luật mà bất cứ tỉnh thành, phường xã nào cũng có, nhưng để có cả hàng nhiều trăm bài thơ và thường niên cứ đều đều tập hợp lại thành từng tập, mỗi tập cả trăm bài thì không phải ai cũng có và cũng làm được.  Vậy mà Hồ Văn Thiện ông đã làm và đã có tới tập thứ năm và đang chuẩn bị cho ra tập thứ sáu (tất nhiên ông chưa cho qua nhà xuất bản theo phép tắc. Tôi nghĩ điều đó khó với mức thu nhập của một người về hưu như ông). Đọc từng tập thơ mà ông cẩn thận xắp xếp theo từng đề tài, từng cách chơi (xướng hoạ) mới thấy ông cầu kì và trân trọng mỗi bài thơ, mỗi tác phẩm của ông và cả của bạn bè thế nào. Nó bài bản, nếp phép và chỉn chu đối với mỗi trang thơ mỗi tập thơ dù chỉ là tập thơ in ấn "phát hành nội bộ".

Cái tình trong thơ ông lúc nào cũng chan chứa, nồng nàn và chân thật. Cái tính cách ngay thẳng, phép tắc trong quan hệ bang giao bạn hữu và giữa những người chơi thơ làm thơ được ông trân trọng và luôn gìn giữ thể hiện đúng mực, thành tâm và trong sáng.  Mặc dù ông là người sống có sự hài hước, hóm hỉnh, vui vẻ và đôi khi tếu táo trong những comments đối với bạn bè.
Những bài đường thi của ông thường xoay quanh mấy chủ đề chính là sự phê phán những thói hư tật xấu trong cuộc sống, trong xã hội. Trào lộng và tự trào trước những câu chuyện, những hiện tượng và những hành vi bất chợt xảy ra trong đời sống hàng ngày, là một thế mạnh trong thơ ông, những bài thơ về mảng này được ông viết với số lượng nhiều hơn cả. Và một đề tài không thể thiếu đó là những tâm sự riêng tư, những trăn trở, sẻ chia và nỗi niềm trước nhân tình thế thái...Đặc biệt Hồ Văn Thiện đã hết sức tinh tế và trân trọng trước bạn bè thông qua những lần xướng họa. Những người chơi tham gia xứơng hoạ với ông trên mạng cũng như ngoài đời ông đều trân trọng và đáp lễ đầy đủ, chỉn chu.

Những đề tài và nội dung trong mỗi bài thơ, mỗi tập thơ và cả quá trình viết của mình ở bất cứ mảng nào, bài nào ông cũng viết với tất cả nhiệt huyết và với một tấm lòng nhân ái, bao dung . Không lớn tiếng, không hằn học và không vượt ra ngoài cái khuôn khổ của tính nhân văn. Nếu muốn tìm một sự quảng bá, tuyên ngôn gì trong thơ ông thì không thể lấy đâu ra bởi thơ ông không phải là thứ thơ ngợi ca rẻ rúng bắng nhắng và viết để lưu danh...Đọc và chơi cùng ông trong mỗi lần xướng hoạ, thấy rằng ông có cách nhìn nhận và chơi theo kiểu của mình đó là thơ để giải toả thơ để bồi bổ trí tuệ để giao lưu bạn bè và góp một tiếng cười nhẹ nhàng cùng mọi người cho cuộc đời này thêm hương sắc thế thôi.

Nhìn nhận và đánh giá về nghệ thuật cũng như những vấn đề có tính nguyên lí  ( chuyên môn) và bài bản rồi cả sự "bác học" về thơ luật đường trong thơ ông tôi không có đủ khả năng và không dám đụng đến vấn đề to tát này. Chỉ dám nói rằng Hồ Văn Thiện là người hiểu biết và nắm khá chắc, khá chuẩn mực về những nguyên tắc khắt khe của thể thơ này, những bài thơ của ông không dễ dãi không buông thả về niêm luật và phép tắc. Tuy nhiên sự vận dụng và đổi mới trong một vài chừng mực về câu chữ về những vế đối thì ông có sự sáng tạo và thử nghiệm nhất định (mà đổi mới trong ngôn ngữ từ lệ cổ cho đến ngôn ngữ phổ thông như thời hiện đại này thì đó là sự cần thiết để cho thơ không bị nhàm chán sáo mòn ...) Trong đó có cả thành công và chưa thành công. Điều đó khó tránh nhưng nói như bác Lê Khả Sỹ một người khó tính đối với thơ đường luật thì đọc nó không thấy "chối" không thấy đến mức phải "bịt mũi, bịt tai".

Với thơ nói chung và với đường thi nói riêng thì làm được như vậy thật chẳng dễ gì, bởi nói như ai đó đã nói thì "thơ là sự khổ ải đến cùng cực, là sự hành xác đến quằn quại của con người" (nghe khiếp quá) nhưng có lí , nếu anh không nghiêm khắc với mình, không tự coi trọng mình và không chịu trui rèn từng câu từng chữ mà chỉ viết ra theo mỗi cơn hứng thì có làm sao được những câu thơ, những bài thơ mà khi đọc lên nghe lọt tai, coi vừa mắt. Bài thơ hay hay chưa hay hãy khoan nhận xét nhưng nghe mỗi từ mỗi câu trong bài thơ thấy nó trong sáng và trôi chảy có nghĩa rằng người viết ra nó đã có sự đầu tư tư duy và suy ngẫm... Còn ai cũng có những bài thơ hay và chưa hay của mình, dù rằng thơ "phường ,thơ xã, hay thơ trung ương, thơ mang nhãn mác" vv...đều có hay và có dở chứ đâu ai là thánh ai là người trần mắt thịt đối với thơ đâu.

Với Hồ Văn Thiện cũng vậy nhưng trong ông, đọc và giao lưu qua những vần thơ đường luật thì thấy rằng : Ông là một người yêu thơ, một người tâm huyết với thơ và có trách nhiệm hết mình với mỗi câu thơ với từng bài thơ của mình viết ra. Tôi cho rằng thành công trong sự "rèn luyện" trí não của ông chính là nhân cách người thơ. Như thế thôi cũng đáng trân trọng và đáng để cho ta suy ngẫm học hỏi lắm rồi. Mà trước hết là chính tôi , tôi đã học ở ông rất nhiều, đã quý mến và coi trọng ông như một người anh một người bạn thơ thân thiết từ lâu.

                                                Đêm Làng Vân Tra 11/3/2010

Viết bởi Lương Thế Phiệt. Kính tặng riêng cho thi lão Hồ Văn Thiện và những bạn hữu thân tình của chúng tôi.

 

 

BẠCH DƯƠNG: Kính gửi bác Hồ văn Thiện và Người Làng Vân Tra ( anh Lương Thế Phiệt) cùng các anh , chị và các bạn trên vnweblogs. Em cũng có may mắn được bác Thiện tặng hai tập thơ đường ( tập 4 và tập 5 ) với số lượng trên hai trăm bài và 120 bài thơ bốn câu. Vì thời gian của em có hạn do vẫn phải đi làm nên em chỉ có thể đọc khi có thời gian cho phép ( em thích đọc thơ vào thời điểm yên tĩnh, thảnh thơi thì lúc đó thơ mới "thấm " ), sau một ngày làm việc căng thẳng, thơ của bác Thiện làm cho tâm lý em đỡ mệt mỏi, đầu óc được thư giãn, bởi những vần thơ của bác rất trong sáng, giản dị, những chủ đề bác viết gần gũi với cuộc sống đời thường mà với em thì đó là điều rất quý. Em cũng có sự đồng cảm với những ý kiến của anh Phiệt:"... ai cũng có những bài thơ hay và chưa hay của mình, dù rằng thơ phường ,thơ xã, hay thơ trung ương, thơ mang nhãn mác vv... "  vì thế những khiếm khuyết trong khi viết là điều không tránh khỏi. Điều đáng quý là tâm huyết của người viết được gửi hồn vào từng con chữ. Em rất trân trọng những bài viết của bác Thiện cùng các anh, chị và các bạn trên sân chơi vnweblogs này. Với em mọi người đều là những người bạn thân quý và trân trọng, tiếc là do quỹ thời gian có hạn nên em không đọc được hết tất cả các trang, hoặc có đọc nhưng không ghi cảm nhận. Cảm ơn bác Thiện đã tặng em món quà quý giá đầu xuân, bác là một trong những bậc cao niên đáng được chúng em học tập về phong cách sống vui , sống khỏe, sống có ích mà chúng em cùng con cháu cần noi gương. Em có vài lời xuất phát từ tấm lòng chân thật, không giả dối. Có điều gì sơ xuất em mong được bác Thiện cùng mọi người thông cảm và lượng thứ.

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=219908

Sao em vội lấy chồng
hovanthien39 | 05 Feb, 2010, 23:15 | Chung | (152 Reads)

 Sao em vội lấy chồng

 

          Sao em đã vội lấy chồng

Ngô chưa nhú bắp lúa đồng còn xanh

          Để mùa nắng hạn trong anh

Để chim lẻ bạn trên cành ngẩn ngơ

          Nhện buồn chẳng chịu giăng tơ

Mé vườn khế chín rụng trơ cả cành

          Trách ai chèo kéo dỗ dành

Đưa em ra chốn thị thành lập thân

          Mỗi ngày là mỗi xa dần

Bờ tre, giếng nước, người thân, bạn bè

          Tưởng em được chỗ chở che

Nào hay đào chán ma chê quỉ hờn

          Sống trong ghẻ lạnh héo mòn

Có chồng mà phải nuôi con một mình

          Tránh nghèo gặp gã Sở Khanh

Tỉnh ra thì đã tan tành còn đâu

          Ngượng ngùng mỗi bận gặp nhau

Cười cười nói nói mà đau thắt lòng !

                       30-1-2010

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=213485

Đêm đông
hovanthien39 | 18 Nov, 2009, 15:04 | Chung | (200 Reads)
        Đêm đông

 

        Đêm nay gió bấc lại về

Lạnh không lạnh lắm mà tê tái lòng

        Có chồng mà cũng như không

Hẹn đi năm rưỡi, ba đông chưa về

        Lại còn mang tiếng chồng chê

Bạn bè trêu chọc gái sề một con

        Cha đi con đỏ hon hon

Bây giờ đã chạy lon ton gọi bà

        Suốt ngày mong bố mua quà

Nào xe bốn bánh nào là siêu nhân

        Nhìn con tha thẩn trên sân

Mà lòng như có mây vần vũ mưa

        Chẳng nề đi sớm về trưa

Đã quen cà mắm rau dưa qua ngày

        Chỉ lo sẩy nghé tan bầy

Con thơ không bố mẹ gầy năm canh

        Đêm khuya nghe tiếng thạch sành

Mơ màng ngỡ bước chân anh đang về

        Người đi mấy nẻo sơn khê

Để người ôm gối tràn trề lệ đau

        Lại qua những tháng mưa ngâu

Bờ tre cũng đã ngã mầu heo may

        Trông trời chỉ thấy vần mây

Ôm con sưởi ấm đợi ngày qua đông !

                          Lập đông 2009

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=198476

Chuyện Chử Đồng Tử
hovanthien39 | 04 Nov, 2009, 08:44 | Chung | (126 Reads)

Chuyện Chử Đồng Tử

 

        Thuyền ai cặp bãi sông Hồng

Dấu xưa còn thấy Chử Đồng Tử không ?

        Ông Tơ giăng sợi chỉ hồng

Tiên Dung công chúa quây mùng nên duyên

        Cho hay muôn sự tại thiên

Nghèo không manh khố gặp tiên giáng trần

        Vua cha cấm đoán thành thân

Tiên Dung nhất quyết chung sân cùng nhà

        Tháng ngày lo chuyện nông gia

Cứu nhân độ thế người xa kẻ gần

        Một đêm gió lũ mưa vần

Tiên Dung- Đồng Tử cưỡi vân về trời

        Tiếng thơm để lại muôn đời

Thượng thần bất tử sáng ngời nhân gian

                                       1- 11-2009

 Trước cửa đền Chử Đồng tử  (Đại tự đề: Bồng lai công quan)

 

 Đền đanng trùng tu (đền được Chu Mạnh Trinh xây dựng năm 18..)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=195359

Thăm quê (thời đổi mới)
hovanthien39 | 31 Oct, 2009, 11:56 | Chung | (215 Reads)

    Thăm quê    

 

        Lâu rồi mới trở về  quê

Đường ngang ngõ dọc bốn bề tường bao

        Nhà em quên cả lối vào

Cây sung, bờ ruối, cầu ao đâu còn!

        Nhớ hồi cùng bạn trẻ con

Trưa hè nóng bức nhảy tòm xuống bơi

        Lớn lên mỗi đứa mỗi nơi

Vẫn còn nhớ vị ốc nhồi lá chanh

        Trời mưa ra hứng giọt tranh

Lấy nước để dành bố hãm chè tươi

        Bây giờ "giếng ống" khắp nơi

Mái bằng, sân gạch, tường vôi quanh nhà

        Chó gà chẳng có lối ra

Đầu làng chẳng có cây đa đứng chờ!

        Về quê mà cứ  ngẩn ngơ

Sáo nâu, chim gáy bây giờ nơi đâu?

        Cánh cò vắng bóng đồng sâu

Bầu trời biệt tích diều hâu lượn lờ

        Quê hương ơi! Cảnh nên thơ

Màu xanh êm ả bây giờ còn đâu!

        Mấy ai còn có giàn trầu

Cau già cũng đốn từ lâu mất rồi

        Người quê bươn chải khắp nơi

Nhặt tiền về để đổi đời răng ri?

        Loa đài vang vọng ầm ì

Vẫn thèm một tiếng thầm thì  của tre

        Thèm nghe tiếng cuốc trưa hè

Tiếng chim cu gáy lùm tre gọi bầy

        Nhà văn hóa lại mới  xây

Trên nền đình cũ phá ngày năm xưa

        Trải qua một cuộc tranh đua

Bây giờ tụ tập đi chùa cầu may

        Cỗ bàn lễ hội đặt bầy

"Phong thần ban sắc" chạy ngày chạy đêm

        Các o chẳng biết ru em

"Con cò bay lã..." đến miền xa xăm

        Mới tư đã ngỡ là rằm

Một cơn bão lũ quần xăn tới đùi

        Nghĩ  xa lo cái ngậm ngùi

Đất co, người cứ sinh sôi đều đều

        Cái cần nêu chẳng dám nêu

Học đòi đổi mới những điều vu vơ

        Áo quần thiếu vải đem phô

"Tối đèn tắt lửa" hửng hờ như không

        Nhớ xưa xắn váy quai cồng

Con cò lặn lội nuôi chồng đăng khoa

        Nay con được học trường xa

Ngang như vượt biển cả nhà lao đao

        Luôn luôn chỉ thấy tự hào

Hết nghèo, cứu đói lại vào ưu tiên

        Giàu nghèo khoảng cách dài thêm

Đầy tớ giữ đền nhà vẫn xênh xang ...

 

        Lâu lâu mới trở về làng

Vui buồn lẫn lộn mênh mang trong lòng

        Trải qua bao trận bão giông

Mong sao le lói vầng đông yên lành!

                                     12-10-2009

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=194588

Trăng Lu
hovanthien39 | 26 Oct, 2009, 08:05 | Chung | (121 Reads)

   Trăng lu

 

Đêm thu ngồi ngắm trăng lu

Nghe như gió chạy ù ù đâu xa

Dần dà nhớ lại chuyện qua

Cái lần năm ấy người ta dỗi mình

 

Cũng là cái sự vô tình

Người ta bắt bẽ rằng rình người ta

Bỗng đâu trời đất sáng loà

Giếng khơi ai tắm làn da trắng ngần

 

Không dưng mà đứng bần thần

Lui thì đã muộn  đến gần không xong

Trăng sao như cũng mũi lòng

Kéo mây che khuất một vùng âm u

 

Trên trời chỉ thấy trăng lu

Giếng thơi như có sương mù bao quanh

Hồ như  em gi  lặng thinh

Để hôm sau trách rằng rình người ta!

                                     9-2009

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=193493

Năm tháng tự hào
hovanthien39 | 06 Oct, 2009, 20:44 | Chung | (70 Reads)

Hôm nay 6-10-2009 Công ty Điện lực 1 kỷ niệm 40 năm ngày thành lập và đón nhận
huân chương Độc lập hạng nhì. Là thế hệ những người có mặt từ ngày đầu thành lập,
chúng tôi không thể không tự hào về Công ty qua các thời kỳ phấn đấu đầy khó khăn
gian khổ kể cả máu và nước mắt. Đó là thời kỳ chống chiến tranh phá hoại, phục hồi
năng lực sản xuất khi hoà bình, xây dựng các nhà máy mới và đường dây đảm bảo nhu
cầu điện tăng nhanh và đưa điện đến các vùng xa hẻo lánh. Công ty Điện lực xứng đáng
là cái nôi của ngành điện. Ngay  khi thống nhất đã san sẻ lực lương lớn, nhất là cán bộ
cốt cán cho việc tiếp nhận và xây dựng các Điện lực phía nam, san sẻ vật tư thiết bị
và kinh nghiệm quản lý cho phía nam, có thời kỳ đã cấp đến 80% công suất điện cho
miền Trung và 50% cho miền Nam. Nhiều cán bộ cao cấp của Đảng và nhà nước đã
đi lên từ Công ty Điện lực 1. Năm 1995 tổ chức Tổng Công ty Điện lực Việt Nam,
CTĐL1 đã bàn giao cho Tổng quản lý các nhà máy điện và khâu truyền tải chỉ còn
quản lý lưới điện 110 kv trở xuống và phân phối bán điện lẻ đến từng hộ trong 24 tỉnh
thành từ Hà Tĩnh trở ra. Sắp tới đây Công ty lại tái tổ chức lại thành Tổng Công ty
điện miền bắc quản lý phân phối điện cho 27 Tỉnh thành (trừ thủ đô Hà Nội)

Nhân ngày kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Công ty dù đã nghỉ hưu nhưng cũng xin có
đôi câu gọi là lời chào mừng.

 

   Năm tháng tự hào

                               Nhân 40 năm thành lập Công ty Điện 1

 

Chặng đường thoắt đã bốn mươi năm

Giữa thời khốc liệt của chiến tranh

Công ty Điện lực ta thay Cục

Phục vụ - kinh doanh - quản lý ngành

 

Ra đời sau ngàn trận bom rơi

Lò, máy, đường dây nát tả tơi

Tất cả vì miền Nam ruột thịt

Tay kìm, tay súng vẫn không ngơi

 

Năm tháng Công ty đáng tự hào

Hai lần huỷ diệt vẫn không nao

Kiên cường quyết thắng không quân Mỹ

Giữ dòng điện sáng với trời sao

 

Như người lính không rời mâm pháo

Bám máy, đường dây chẳng phút rời

Máu đã chảy bãi than, hầm cáp

Vẫn sữa lò nhìn dù lái giặc rơi

 

Mỹ quyết  đưa ta về đồ đá

Triệt nguồn năng lượng của hậu phương

Bom vẫn  nổ và công trường vẫn mở

Lưới điện vươn ra các ngã đường

 

Ngày hoà bình đâu được thảnh thơi

Phục hồi sản xuất gấp nơi nơi

Ngành điện lại lao vào trận mới

Xây nguồn thuỷ điện, lắp lò hơi

 

Nửa gánh kinh doanh, nửa gánh ngành

Giang tay vươn khắp các tỉnh thành

Tiép nhận địa phương thu một mối

Điện về làng, lúa lại thêm xanh...

 

Chiến tranh một, sản xuất cần mười

Nhu cầu dùng điện khắp nơi nơi

Khó khăn cấm vận thêm chồng chất

Tinh thần khắc phục lại  nhân đôi

 

Năm tháng Công ty đã trưởng thành

Đường dây như cổ thụ vươn cành

Những kỳ chia điện dần qua khỏi

Điện Hòa Bình đã vượt khỏi sông Gianh

 

Điện hai miền  vượt dãy Trường Sơn

Theo lưới  năm trăm hòa một mối

Sứ mạng Công ty đã hoàn thành

Lo phát tải có Tổng ngành đãm nhiệm ...

 

Nhìn lại chặng đường đã đi qua

Đường dây xuyên Việt đã vươn xa...

Cái nôi thuở ấy đà in  dấu

Bước trưởng thành ngành điện nước ta

                           2-9-2009

                    Hồ Văn Thiện

 Biểu diễn văn nghệ

 Giámđôc Công ty đọc báo cáo

 

 Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải trao huân chương Độc lập 2

 

 Hội trường

 Đại biểu

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=189126

Cuộc hội ngộ nửa thế kỷ
hovanthien39 | 22 Sep, 2009, 16:21 | Chung | (41 Reads)

Ngày 20-9-2009 vừa rồi, tại Quán Gió công viên hồ Bẩy Mẫu- Hà Nội có cuộc hội ngộ của mấy trăm người mà tuổi đời thấp nhấp cũng đã trên dưới 70 - Những cựu học sinh khoá 6 trường TC Kỹ thuật I, tổ chức hội ngộ kỷ niệm 50 năm ngày nhập học (20-9-1959). Ngày ấy trường ở 2F Quang Trung vốn là trường Kỹ nghệ thực hành thời Pháp. Còn nơi đây- Hồ Bẩy Mẫu- 50 năm trước cũng chính những người này đã đào và chở những xe đất đầu tiên trong những ngày mở đầu đào vét hồ để xây dựng công viên Lê Nin sau này là công viên Thống Nhất.

Cuộc hội ngộ của những ông già, nhưng cách xưng hô thì rất trẻ, chỉ mày tao, cậu tớ…có những người ngay tại Hà Nội và có những người mới bay từ Sài Gòn, Phan Thiết ra. Có những người gặp nhau thường xuyên , nhưng có những người mà từ sau khi ra trường, 47 năm nay mới gặp lại nhau…

Không có bản tổng kết của Ban liên lạc, nhưng ngày ấy các chàng trai trẻ này đã là một lực lượng kỹ thuật nòng cốt của ngành công nghiệp nặng miền Bắc bước vào kế hoạch 5 năm lần thứ 1. Ít nhất cũng phải hơn 1 phần tư người đã chết hoặc hy sinh trong chiến tranh đã không có mặt hôm nay…

Cuộc hội ngộ của những người bạn đã qua nửa thế kỷ thật đẹp đẻ và cảm động mà chỉ những người trong cuộc mới thật thấm thía. Và có lẽ cũng chỉ tình bạn thời trai trẻ ấy mới có được chất keo dính sau hàng nửa thế kỷ…Xin tặng các bạn đồng môn

                                           ĐỒNG MÔN

                     Ba năm đèn sách kết nên tình

             Xế bóng đường đời vẫn cứ xanh

             Chén rượu quan hà khi đắng, ngọt

             Đồng môn  tình ấy cứ lung linh

                                                                     20-9-2009

                                                                   Hổ Văn Thiện

 

 Lớp Phát dẫn điện ngày ra trường tại Học viện Thuỷ lợi Điện lực

 Và ngày hội ngộ năm nay tại Quán Gió công viên Thống nhất

 

Lớp trưởng và 3 người đẹp hiếm hoi của lớp

 

      Lan man ngày hội lớp

                                Thân tặng các bạn đồng môn khoá 6 trưởng Ký thuật I
                                nhân ngày  họp mặt KN 50 năm ngày nhập học

      Năm mươi năm - một đoạn đường

Tóc xanh nay đã phủ sương trắng rồi!

      Ngày nào ...mới  đó gần thôi

Mà bao bạn đã thành người cổ xưa!

      Mỗi lần gặp lại thêm thưa

Chì còn bóng dáng là chưa phai nhoà!

      Nhớ  ngày vào-ở băm ba (33)

Đường  Trần Hưng Đạo nay đà "năm mươi'

      Mỗi người  như cánh chim trời

Bay theo số phận cuộc đời mưu sinh

      Đứa xuống biển, đứa lên ghềnh

Loanh quanh về lại thị thành nương thân

      Giòng sông không tắm hai lần

Con đường vô định khi gần khi xa

      Quên sao ngày ấy cùng ra

Tâm hồn còn cháy bài ca yêu đời

      Sẵn lòng đi bốn phương trời

Không cầu lợi lộc , không đòi công danh

      Đường đời có bại, có thành

Nên cây ắt phải toả cành trỗ hoa ...

 

      Đã đi một chặng đường xa

Gặp nhau nay đã thành bà, thành ông

      Ước gì lội ngược  giòng sông

Như thời trẻ ấy để cùng đắm say

      Để cùng  tay lại cầm tay

Hát một, hai, bốn nhảy bài tăng gô

      Bữa cơm vàng rực những  ngô

Sân trường tranh bóng tiếng hô đập hoài ...

      Ngày đêm cặm cụi miệt mài

Ôn môn kỳ trước, học bài hôm sau

      Cơm ăn vắng thịt lắm rau

Vẫn say sưa hát đến đâu đảng cần ...!

 

      Bây giờ đã quá thất tuần

Gặp nhau chắc được mấy lần nữa  đây?

      Thôi thì cứ biết hôm nay

Gặp đây bia rượu  lai rai đừng về

      Uống đi, uống nữa đừng chê

Ngày mai bao thú đam mê chắc còn?

      Hôm nay không vợ, không con

Không quan, không tước chỉ còn "tau, mi"

        

      Cầm lên uống cạn chén đi

Kỳ say cho bõ những khi  vơi đầy

      Năm mươi năm có một  nay

Cùng nhau sống lại những  ngày xa xưa

      Cuộc đời lúc nắng lúc mưa

Biết đâu góp mặt từ trưa đến chiều?

 

      Gặp nhau ngày ngắn tình nhiều

Lan man cùng bạn những điều miên man

      Đường  chiều chưa hết gian nan

Đời là biển cực  muôn vàn lo toan

      Gặp đây xin chúc bình an

Cuối đời giữ lấy chữ nhàn  làm vui

      Cùng nâng một  chén nữa thôi

Chúc nhau sống trọn cuộc đời thuỷ chung.

                        20-9-1959--- 20-9-2009

 Sau khi gặp gỡ toàn khoá tại công viên Thống nhất, riêng lớp Điện Phát dẫn đã đi Lạng Sơn du lịch. Rất tiếc một số bạn do sức khoẻ đã khôngđi cùng. Lần này co anh Hai Chí, Ngọc Dũng và Văn Thanh từ Sài Gòn ra. Anh Chí và Dũng đã ngoài 80. Chuyến đi đã được Điện Lực Lạng Sơn Và bạn Bùi Ngư nhà doanh nghiệp tài trợ một phần.

 

 

 Thắp hương tại gia đình bạn Dương Đình Hoa ở Lạng Sơn và đêm đó đã gặp gỡ bàn tròn tâm sự tại nhà khách Điện Lực Lạng Sơn.

      

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185635

Chiều muộn
hovanthien39 | 11 Jul, 2009, 09:57 | Chung | (72 Reads)

 

 Chiều muộn 

 

      Gặp nhau bên gốc tre ngà

Ngỡ ngàng, bối rối như là... năm nao...

      Má em bỗng ửng trái đào

Tay anh luống cuống vịn vào... vai em

 

      Quen nhau từ chuyến đò đêm...

Trời xa chớp dật, sóng êm mạn thuyền

      Cùng đi về hướng tiền duyên

Em ở đèo lửa, anh xuyên rừng già

 

      Trường sơn dằng dặc xông pha

Mỗi mùa chiến dịch, càng xa bóng hình...

      Nén sâu lời hẹn trong tim

Thắng xong giặc sẽ đi tìm lại nhau

 

      Ngày về bãi biển nương dâu

Đò xưa gác mái, sông sâu cá chìm

      Đại ngàn lần một cánh chim

Trời xanh tắt mối cơ duyên tìm bầy!...

 

      Chiều rồi mới gặp nhau đây

Mái đầu xanh đã dệt  mây trắng trời!

      Nghe con tim đập bồi hồi

Tay cầm tay chỉ lặng ngồi ... nhìn nhau!

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=169819

Người năm ấy
hovanthien39 | 09 Jul, 2009, 22:14 | Chung | (71 Reads)

 

Người năm ấy

 

      Sắc tài em chẳng kém  ai

Thi vào đại học trúng hai trường liền

      Thương cha thương mẹ nghèo tiền

Ước mơ đành dẹp em xin ở nhà

      Đỡ đần công việc mẹ cha

Nhường em ăn học đi ra bằng người

 

      Mỗi hè anh lại về chơi

Tình quê đã nặng chỉ lời chưa trao

      Xa nhau nước mắt muốn trào

Thương em tủi phận má đào kém may

      Niềm riêng chưa thể giải bày

Chia tay không hẹn có ngày gặp em

      Một chiều trời lặng gió êm

Nhận thư em tưởng tiếng bom trong lòng!

      Con tim đau muốn nổ tung!

Chim đã sổ lồng anh đứng trông theo...

 

      Ngói trường xưa đã xanh rêu

Con đò năm ấy đã neo bến rồi!

      Mỗi hè anh lại về chơi

Đê chiều nhìn cánh bèo trôi một mình

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=169497

BẮC HÀNH TỐC KÝ ( Giang kiều ở Tô Châu )
hovanthien39 | 25 Apr, 2009, 08:33 | Chung | (101 Reads)

 Cầu Giang trước cửa chùa Hàn San ở Giang Tô nơi đã ra đời bài thơ nổi tiếng "Phong kiều dạ bạc" của Trương Kế

Giang Kiều diện kiến

 

        Chưa đi chưa biết Hàn San

Đến rồi mới tỏ nguồn cơn sự tình

        Xưa kia Trương Kế bất bình

Bảng vàng sáu khoá triều đình không cho

        Thuyền về đậu bến Cô Tô

Nỗi buồn để lại bài thơ muôn đời !

 

  

 Phong Kiều dạ bạc

 

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên

Giang Phong ngư hoả đối sầu miên

Cô Tô thành ngoại Hàn San tự

Bán dạ chung thanh đáo khách thuyền

                          Trương Kế

 

  • Bản dịch của Tản Đà:
Quạ kêu, trăng lặn, sương rơi
Lửa chài, cây bãi, đối người nằm co
Con thuyền đậu bến Cô Tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San


Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:

Phong Kiều dạ bạc là bài thơ rất nổi tiếng của Trương Kế (张继 Zhang Jì), tác giả sống vào khoảng trước sau năm 756- đời vua Đường Túc Tông. Trương Kế tự là Ý Tôn, từng thi đậu tiến sĩ và làm quan trong triều với chức vụ Tự bộ viên ngoại lang, về sau bị đổi ra Hồng Châu coi việc tài phú và mất tại đây. Sinh thời, ông là người học rộng, thích đàm đạo và bàn bạc văn chương, thế sự... đặc biệt rất thích làm thơ.

Nguyên tác bài thơ Phong Kiều dạ bạc sau này đã được Khang Hữu Vi đời nhà Thanh khắc trên tấm bia lớn dựng trong chùa Hàn San để cho người đời sau qua đây thưởng lãm.

 
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=150738

Vịnh cây đào trước của
hovanthien39 | 17 Mar, 2009, 21:58 | Chung | (53 Reads)
 

   Vịnh cây đào

 

        Mọi năm tết đến xuân về

Hoa đào trước cửa xum xuê đầy cành

        Năm nay tết nhất  xông xênh

  sao đào chỉ  lá xanh đầy mình ?

        Phải chăng thế thái nhân tình

Được ăn quả lại vô tình với hoa

        Để cho đất phải sinh ra

Loài bọ xít , lũ sâu ma đục cành

        Hay là đất chẳng yên lành

Động long mạch để bất thành hoa khai

        Hay là màu đất nhạt phai

Gốc xưa mà chẳng sum sai sắc mầu

        Trải qua một cuộc bể dâu

Đào hoa chính cội dễ đâu kiếm tìm

        Tình đời một thoáng đảo điên

Cái không thật khó mà xuyên lòng người

        Chẳng gì thay nỗi hoa tươi

Chẳng hoa nào đẹp tình người sáng trong

        Dẫu là vạn sắc ni lông

Vẫn không thay được bông hồng có gai

        Vườn nhà còn gốc đào phai

Là còn giống quý tương lai rực hồng

        Biết quý trọng, biết vun trồng

Mùa sau cây lại đơm bông trĩu cành

                              Tiết Thanh minh 2009

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=140508

Nỗi niềm
hovanthien39 | 08 Mar, 2009, 09:42 | Chung | (100 Reads)

       Nỗi niềm

 

    Đêm nay gió bấc lại về

Tái tê gối chiếc dầm dề lệ sa

    Chồng mình mà của người ta

Nhịn thì uất ức, nói ra đời cười

    Vượt ghềnh áp má kề môi

Đến khi mát mái tìm người trăng hoa

    Trăm năm một kiếp đàn bà

Thời xuân sắc cũng như hoa trên cành

    Hương thơm ong bướm lượn quanh

Chiều tà cánh rủ yến oanh hửng hờ

    Năm canh chẳng trọn giấc mơ

Một đời những nhịn, những chờ mà đau

    Đất cằn vẫn nở bông lau

Lạt mềm buộc chặt trước sau vẫn bền

    Thôi đành nuốt lệ cho êm

Thuyền dong mỏi lái quay tìm bến neo!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=138068

ĐỢI
hovanthien39 | 27 Feb, 2009, 08:35 | Chung | (89 Reads)

        Đợi                      


Em hẹn mà rồi chẳng thấy sang

Hẳn là đã lỡ chuyến đò ngang

Phòng đơn, rượu lạnh không người chuốc

Muốn uống sợ bay giấc mộng vàng


Em bảo nắng mưa mấy cũng qua

Bến đò anh đợi bóng chiều tà

Nhấp nhô con sóng dềnh trên bến

Ai khách chạnh lòng nhặt bó hoa

 

Anh lại chiều nay đợi bến sông

Chân trời bỗng loé sắc cầu vồng

Mây giông ập đến đò không khách

Mưa dội, mình anh giữa trống không !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=135558

Chùa Hương đến muộn
hovanthien39 | 15 Feb, 2009, 09:12 | Chung | (109 Reads)

 


C
hùa Hương đến muộn

 

       Hội tàn mới đến chùa Hương

Cố gom lấy chút vãi vương lộc thừa

      Dập dềnh theo nhịp đò đưa

Ngược dòng suối Yến lên chùa tụng kinh

 

      "Nam mô bồ tát anh linh

Cầu xin phúc, lộc, tiền, tình, nha, quan"

      Phật rằng:  bổn tính không tham

Của chùa hữu hạn đã ban sạch rồi!

      Có còn, mỗi chữ Tâm thôi

Đã đi thì đến động rồi cầu may

 

      Một vùng mờ tỏ trong mây

Núi ôm ấp núi, ngàn cây ken dày

      Bước đi như tỉnh như say

Chim rừng ríu rít, bướm bay rập rờn

      Đường thiền vắng khách rêu trơn

Níu tay em dắt  để lên dốc dài

 

      "Nam thiên nhất động" là đây

U u tịch tịch hương bay ngạt ngào

      Ngước trông lồng lộng vòm cao

Nhìn vô thăm thẳm như vào âm cung

      Tam toà đèn nến rưng rưng

Hương dâng khói toả khom lưng vái dài

      Khấn cầu Phật tổ Như Lai

Ban cho một ít tiền xài đủ ăn

      Cây vàng, cây bạc không ham

Đá mà cạy được chẳng còn phần tôi

      Cầu con, xin sữa cũng thôi

Đang làm "kế hoạch" xin rồi nạo đi

      Đã đi đến cửa từ bi

Chỉ xin lấy một vòng quy mà lần

 

      Đường về nhẹ bước lâng lâng

Như đà rũ bớt bụi trần hư vô

      Đi tìm cô gái hái mơ

Mơ đang thay lá, toàn cô bán hàng

      Chẳng còn yếm thắm khăn ngang

Cửa chùa chiêu khách hở hang ít nhiều

      Muốn tìm rau sắng, cơm niêu

Lạc vào chùa rởm lắm điều thị phi

      Đường trần ai mạnh nấy đi

Trăm năm Hương Tích còn gì nguyên sơ!

 

      Hỡi ơi cô gái hái mơ!

Hẹn mùa sau hội em chờ tôi sang...

 

                           Đầu thu 2002

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=131980

Cảm nhận lời mừng tuổi 70
hovanthien39 | 18 Jan, 2009, 05:48 | Chung | (214 Reads)

 

 

  Cảm nhận lời mừng tuổi 70

 

      Cảm ơn các chị các anh ...

Có lời vàng ngọc chân thành mừng tôi

      Trời cho bảy chục xuân  đời

Đất thương chưa nỡ bắt rời nàng thơ

  

      Vẫn  còn lắm mộng, nhiều mơ

Còn chơi com nét - làm thơ- nghiện trà

      Ngoài ra...còn thích mát  xa

Đi đâu cũng muốn có bà bên ông

      Phải đâu tham lục tiếc hồng

Tình già còn mỗi tấm lòng sục sôi

      Bây giờ sức đã cạn rồi

Có tiền nghĩ chẳng biết chơi thứ gì

      Lương hưu cũng đủ du di

Chỉ lo bệnh trọng mỗi khi trở trời

      Tài hèn chẳng dám đua đòi

Lên sàn dốt đặc, nẩy nòi làm thơ

      Suốt  ngày như gã ngu ngơ

Dăm ba chữ cũng giả vờ làm vui

      Bây giờ thơ sắp hết thời

Hoa hậu áo tắm mặn mòi dễ ưa

      Trời mù đâu phải mây mưa

Tình đời vốn đã quá trưa lâu rồi

      Nói là nói để vui thôi

Đứng không đất đứng, phải ngoi lên tầng

      Cầm lòng đổi cái lâng lâng

Đường xưa quên lối ai nâng đỡ mình

      Trời chưa gọi, đất chưa rinh

Vẫn vui vẫn cứ "tang tình tình tang"

       Một ngày còn ở trần gian

Chơi cho liễu héo hoa tàn ... vẫn chơi!

 

      Tạ lòng bạn hữu mừng tôi

Bảy mươi mong tiếp xuân đời mãi  xanh

 

                         Xuân Kỷ Sửu 2009

                             Hồ Văn Thiện

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=124796

Chè dúi
hovanthien39 | 25 Dec, 2008, 09:14 | Chung | (67 Reads)

        Chè dúi

 

    Mấy khi bác đến thăm nhà

Rượu không có, chỉ chén trà uống suông

    Chè này đúng của Tân Cương

Nước xanh, vị ngọt, mùi hương dịu dàng

    Hôm qua có việc qua làng

Được cô hàng xóm vội vàng dúi cho

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=118601

TIÊU CHUẨN CHẠY XE
hovanthien39 | 30 Oct, 2008, 17:28 | Chung | (85 Reads)
           Tiêu chuẩn chạy xe

 

Bộ bắt đi xe phải vú to

Nặng cân, mắt sáng với dài dò...

Tám ba tiêu chuẩn mà không đạt

Thêm khoản "đầu tiên" thả chạy ro !

                    30-10-200

 

83 tiêu chuẩn của Bộ Y tế có qui định: Vòng ngực không nhỏ hơn 72 cm; nặng không dưới 50 kg và cao (chân dài) không dưới 1,45 m.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Như thế này thì đạt chuẩn !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=103747

Một ngày bình yên
hovanthien39 | 29 Oct, 2008, 11:01 | Chung | (117 Reads)

 Một ngày bình yên

 

S áng - xe đón đi làm

Trưa - nâng ly tiếp khách

Tối - kiểm cắt phong bì

Đêm - chuốc rượu Bao Công

Giật mình ! Gà gáy sáng

 

 

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=103341

Thẩn thờ Nha Trang
hovanthien39 | 27 Oct, 2008, 23:50 | Chung | (92 Reads)

 

 

Thẩn thờ Nha Trang

 

      Uớc gì lại đến Nha Trang

Ngắm sóng biển vỗ mênh mang bến chờ

      Lặn xem cá lượn san hô

Nghe các thi nữ đọc thơ Hòn Chồng

      Trời mênh mông, biển mênh mông

Sóng xô bãi đá, trăng lồng cồn tiên

      Tháp Bà rêu phủ cửa thiền

Nghìn năm chao đảo cái duyên vẫn còn

      Hương trầm bay tỏa đầu non

Để con sóng bạc Hòn Mun lửng lờ

      Trời xanh én dệt đường tơ

Cho ai, ai phải thẩn thờ.. Nha Trang!

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=102970

1 2 3 4 5  Sau»